Hoa Thanh Trì và Mối Tình Đường Minh Hoàng – Dương Qúy Phi (I)

Tôi tưởng tôi là Đường Minh Hoàng
Trông trăng nhớ nàng Dương Quý Phi
– “Nhị Hồ”, Xuân Diệu –

Du khách có dịp tới thăm Tây An, thuộc tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc, từng là kinh đô của 13 triều đại phong kiến Trung Hoa và cũng là điểm kết phía Đông của “Con đường tơ lụa” lừng danh thời Trung đại, hẳn không thể bỏ qua Hoa Thanh Trì, một thắng cảnh nổi tiếng, gắn liền với những huyền sử về mối tình Đường Huyền Tông và Dương Ngọc Hoàn, hay như cách gọi quen biết hơn, Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi.

Nằm ở chân núi Ly Sơn có bề dày lịch sử vài ngàn năm từ đời Tây Chu, cách thành phố Tây An chừng 30 cây số, Hoa Thanh Trì tọa lạc ngay bên dòng suối nước nóng ngầm Hoa Thanh.

Tại đây, thế kỷ thứ VIII, Đường Huyền Tông, vị vua thứ chín của đời Đường – tài hoa về nghệ thuật nhưng về già lại ham sắc dục, yếu kém về chính trị – đã cho xây một quần thể cung điện, nhà nghỉ và bể tắm vô cùng xa xỉ và vương giả, để chiều người tình huyền thoại của ông: Dương Quý Phi.

Sử cũ ghi lại rằng Dương Quý Phi, tên thật là Dương Ngọc Hoàn, được mệnh danh là một trong “Tứ đại mỹ nhân” của lịch sử Trung Quốc. Nàng có sắc đẹp được ví là “tu hoa”, tức là khiến hoa cũng phải xấu hổ.

Thi hào Lý Bạch đời Đường, trong 3 bài “Thanh Bình Điệu” ca tụng nhan sắc của Dương Ngọc Hoàn, đã có câu: “Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung”, nghĩa là thoáng thấy bóng mây hoa, lại nhớ đến bóng hồng. Thói thường, người ta thường ví dung nhan của người con gái đẹp với bóng hoa, đằng này, Lý Bạch trông hoa lại nhớ đến người mỹ nữ, mới hay Dương Ngọc Hoàn xinh đẹp biết nhường nào!

Và, dung nhan ấy của Ngọc Hoàn, quả thực đã làm khuynh đảo cả một đất nước. Năm 17 tuổi, nàng được tiến cung hầu Hoàng Thọ vương Lý Dục, là con thứ 18 của Đường Huyền Tông, và hầu hạ Lý Dục trong vòng 3 năm, nhưng không chung chăn gối vì Lý Dục còn nhỏ, tính tình nhút nhát, lại chỉ thích ngắm mỹ nhân.

Sau đó, nàng được Cao Lực Sĩ là một hoạn quan, cận thần của Huyền Tông mật đưa vào đài Tập Linh trong cung Hoa Thanh giả làm sãi, nhưng kỳ thực là để thay thế cho người cung phi được vua sủng ái nhất vừa mới mất, là bà Vũ Huệ Phi. Thấy dung nhan của Ngọc Hoàn, Huyền Tông mê mẩn tức thì và quên đi người cũ, lập tức lập nàng làm quý phi.  Các chị của nàng cũng được phong làm phu nhân và người anh họ của nàng thì được phong tể tướng, rồi thượng thư và nắm toàn binh lực.

Vốn là một vị vua rất tài hoa về nghệ thuật, thuở trẻ còn có tài thao lược, mấy chục năm đầu cầm quyền, Đường Huyền Tông (tên thật là Lý Long Cơ) đã đưa triều đại ông lên mức những triều đại sán lạn nhất trong các triều đại phong kiến Trung Hoa, cả về thi ca, nhạc, họa, kiến trúc.

Tên tuổi ông, đến giờ, vẫn gắn với Vũ khúc Nghê Thường lừng danh. Theo truyền thuyết, một đêm Trung thu, vua Đường Minh Hoàng thấy trăng sáng, mơ ước được đặt chân lên cung hằng thăm thú.

Đạo sĩ La Công Viễn có phép tiên dùng giải lụa trắng, hóa thành cầu đưa nhà vua đến nguyệt điện. Trong điện lưu ly sáng rực, những nàng tiên cực kỳ xinh tươi trong xiêm y lộng lẫy, uyển chuyển múa hát theo tiếng nhạc du dương mê hồn người. Đường Minh Hoàng ngây ngất, quên cả trời gần sáng.

Khi trở về triều, Đường Minh Hoàng vận dụng trí nhớ, cùng Dương Quý Phi chế thành khúc “Nghê Thường Vũ Y” tập cho cung nữ trong triều múa hát. Đến đêm rằm tháng Tám, Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi cùng uống rượu thưởng trăng, ngắm đoàn cung nữ múa hát khúc Nghê Thường để tưởng như đang sống trong cung Quảng Hàn nơi nguyệt điện.

Huaqing Hot Spring

Statue of Yang Guifei_Duong Qui Phi

Có điều, về già, ở tuổi ngoài 50, Huyền Tông chỉ ham vui chơi, nhạc vũ với người tình kém hơn 30 tuổi, bỏ bê việc triều chính, lại tin dùng và sủng ái lũ quan lại xu nịnh, bất tài, rồi lao vào ăn chơi xa xỉ nên dân chúng bị lầm than, quốc gia tàn lụi.

Đến khi họa An Sử – cuộc nổi loạn do võ tướng người Đột Quyết là Tiết độ sứ An Lộc Sơn cầm đầu – nổ ra, binh sĩ và nhân dân ta oán, cho rằng do nhà vua sủng ái Ngọc Hoàn và gia đình quý phi nên mới đến nông nỗi ấy. Trong khi đó, Huyền Tông lại phạm phải những sai lầm quân sự thảm khốc, khiến 20 vạn binh sĩ bỏ mạng, quân phiến loạn ào ạt đổ vào Tràng An.

Trong cuộc nổi loạn, binh sĩ giết anh họ và hai em gái của Ngọc Hoàn, rồi buộc nhà vua phải bắt Ngọc Hoàn tự vẫn vì coi nàng là mầm sinh đại loạn. Trên đường trốn chạy khỏi Tây An vào đất Thục, không còn lựa chọn nào khác, Huyền Tông đành để Ngọc Hoàn tự treo cổ bằng một tấm lụa trắng trên một cành cây. Khi đó, nàng mới 38 tuổi.

Sử cũ cho rằng, dù là một mỹ nhân tuyệt sắc và tài hoa, nhưng nàng phải chịu phần về cái chết của 36 triệu nạn nhân trong cuộc chính biến tàn độc hiếm có của phản tướng An Lộc Sơn. Tương truyền cũng chính là một người tình từng tư thông với nàng, mà Đường Minh Hoàng không hề hay biết!

Hoàng Linh 

Ghi Chú:
Tranh 1: Đường Minh Hoàng và Dương Quí Phi .
Hoạ Sĩ: Kano Eitoku (1543-1590)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s