Bishan-park-singapore

Đảo Quốc Singapore

Bạn có biết một đất nước không có nạn thất nghiệp và tội phạm cũng chỉ họa hoằn mới có tin trên báo chí? Một xứ sở không có xe hơi quá 3 tuổi, đường phố sạch như ly như lau và phi trường thì hệt như một khách sạn 5 sao?

Mảnh đất ấy, xét trên phương diện đầu tư tài chính, đã vượt cả Tokyo và thuộc hàng những quốc gia thịnh vượng nhất thế giới.

Ấy là Đảo quốc Sư tử Singapore, hải cảng lớn nhất Châu Á, nơi những mặt đối lập hòa quyện với nhau một cách kỳ lạ để trở thành một thứ thiên đường độc đáo trên thế giới.

 Singapore là do người Anh sáng lập khoảng  chừng 200 năm trước . Thoạt đầu là một khu thương mại và sau đó là một căn cứ quân sự và hải quân, với mục đích hàng đầu là trở thành đối trọng với Hà Lan (Holand), khi ấy ngự trị tại Đông Nam Á, và nhằm kiểm tra những tuyến đường thương mại trong vùng.

Từ một mảnh đất đa phần là rừng nguyên sinh, Singapore phát triển từng bước, nhưng liên tục trong thời kỳ là thuộc địa của Anh, cho đến Đệ nhị Thế chiến, khi thành phố bị Nhật xâm chiếm vào năm 1941.

Sau chiến tranh, người dân bản địa vui mừng chào đón người Anh trở lại Đảo quốc, nhưng đầu thập niên 50, tinh thần độc lập lên cao đã khiến một số nhóm chính trị ra đời tại đây, để rồi cuối cùng, Đảng Nhân dân Hành động của lãnh tụ Lý Quang Diệu lên nắm quyền.

Tốt nghiệp Đại học Cambrige năm 1959, họ Lý đã ngự trị trên cương vị thủ tướng trong vòng 31 năm, kể từ khi xứ sở này giành được độc lập năm 1965, và dẫn đất Singapore trở thành đất nước phát triển nhất trong vùng.

Cho đến năm 1960, Singapore vẫn chỉ là một thành phố cảng bẩn thỉu, tội phạm tràn lan, nạn buôn ma túy rất thịnh hành và án mạng xảy ra như cơm bữa, và chính quyền thì bất lực và bó tay với bản án vỏn vẹn 1 năm tù dành cho giới sát thủ.

Hệ thống luật pháp thống nhất hầu như không tồn tại, các sắc dân Ấn Độ, Trung Hoa, Mã Lai sống theo phong tục và “lệ làng” riêng và không ai có thể nghĩ rằng một mảnh đất loạn lạc, chật chội, nơi mà người dân đa phần sống bằng nghề đánh cá, buôn lậu và buôn ma túy, lại có thể trở thành một cường quốc kinh tế trong vài thập kỷ.

Để đạt được những thành công trong kinh tế, nội các Lý Quang Diệu đã áp dụng những hạn chế ngặt nghèo về chính trị và xã hội. Tuy nhiên, dường như người dân bản địa không thật quan tâm tới điều đó vì mô hình kinh tế phồn thịnh tại đây đã trùm lấp những thiếu sót về dân chủ.

Du khách đến thăm Singapore, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, có lẽ không nhận thấy một cách sâu sắc tính chất mâu thuẫn ấy, mà sẽ chỉ bị cuốn vào những điều kỳ diệu tại xứ sở này.

Đặt chân tới Đảo quốc, thoạt tiên chúng ta sẽ ngạc nhiên trước những gì tai nghe mắt thấy. Bởi lẽ, dù tọa lạc tại vùng Đông Nam Á, thành phố Sư tử sạch sẽ, trật tự và ngăn nắp đến mức đáng kinh ngạc, và ít mang dáng vẻ những mảnh đất ồn ào, xô bồ của Á Đông. Có người đã ví rằng, phải chăng, đây là một thành phố lớn của Mỹ, được đặt tại Thụy Sĩ, rồi ai đó mang bỏ quên giữa lòng châu Á!

Nhưng Singapore không đơn thuần chỉ như thế. Dù có diện tích không thật lớn, thành phố có rất nhiều công viên và cây xanh, tạo nên một quang cảnh hài hòa và dịu. Đường từ phi trường và thành phố, trên xa lộ 8 làn xe, tràn ngập những giỏ hoa đủ loại, đặc biệt là hoa lan, khiến du khách không khỏi có cảm giác đang trong một thiên đường hạ giới.

Các kiến trúc sư của Đảo quốc đã có một công trình hoàn hảo để tạo dựng ấn tượng đầu tiên, tuy nhiên, ấn tượng ấy sẽ chỉ tăng khi chúng ta vào đến trung tâm thành phố.

Đâu đâu trên mảnh đất Singapore, chúng ta cũng “chạm trán” những tòa cao ốc chọc trời, ẩn trong đó là hệ thống văn phòng, khách sạn hoặc những siêu thị kỳ vĩ. Dân châu Á vốn thích mua bán, và kể ra Hồng Kông hay Băng Cốc cũng là thiên đường cho những ai có sở thích này.

Tuy nhiên, trên phương diện ấy, Singapore vượt xa các thành phố lớn khác trong vùng, vì một lý do đơn giản là người dân xứ này coi mua bán như một thứ “thể thao dân tộc”, và hễ cứ có thời gian rảnh rỗi là đại đa số lại lùng hàng mới, thương hiệu mới tại 40 đại siêu thị tầm thế giới. Dĩ nhiên, nếu du khách lạc vào đó, khả năng cháy túi rất nhiều và đường ra cũng rất khó tìm.

Trong thế giới của những cửa hiệu thượng đẳng ấy, các bà, các cô ưa shopping có thể dạo chơi vô định cả ngày không chán, nhưng Singapore có những tụ điểm mang tính đặc thù của các sắc dân sinh sống tại đây, mà du khách nhất định không thể bỏ qua.

Chẳng hạn, như khu Tiểu Ấn, là nơi các thương gia đến từ Ấn Độ định cư cách đây nhiều năm. Tại đó, những khu phố nhỏ cửa hiệu san sát, màu sắc rực rỡ tạo nên cảnh tượng và bầu không khí khác hẳn những khu cao ốc toàn kính và bê-tông; có điều, Tiểu Ấn không lộn xộn như khu chợ ở New Dehli, mà rất sạch sẽ và tươm tất.

Trong khu này, đi đến đâu chúng ta cũng gặp những tấm bích chương lớn có hình các tài tử điện ảnh Bollywood; chùa chiền của người theo đạo Hindu cũng mở suốt ngày đón du khách, nhưng nếu muốn tìm hiểu ẩm thực địa phương, không gì bằng tạt vào các hàng quán nấu món cà-ri nổi tiếng Châu Á.

Gần khu Tiểu Ấn là khu Ả Rập với các tiệm cà phê và hiệu bán thảm mang dáng dấp rất đặc thù của Ba Tư thời “ngàn lẻ một đêm”. Đây là trung tâm Hồi giáo của Singapore, với nhiều nhà thờ Hồi giáo lớn nhỏ, kiến trúc ngoạn mục. Thả bộ trên những con phố sạch bóng và ấn tượng, chúng ta có thể mua hàng lụa của sắc dân gốc Indo, hoặc các loại gia vị quý, hiếm và đặc biệt.

Dĩ nhiên, đi một chuyến du lịch xa, có thế chúng ta thèm cơm Tàu đã quen thuộc với khẩu vị người Á Đông. Khi ấy, không gì bằng kiếm một tiệm ăn nhỏ của người Hoa trong khu Hoa kiều, được coi là nơi sầm uất và nhộn nhịp nhất ở Singapore.

Cho dù, với giá đất ngày một tăng, nhiều cửa hiệu và nhà hàng truyền thống của người Hoa đã phải nhường chỗ cho các siêu thị lớn, nhưng khu Tàu ở Đảo quốc ít nhiều vẫn mang dáng dấp một Chợ Lớn của Sài Gòn thuở nào…

Những ai ghiền giải trí, không thể bỏ qua khu vui chơi mang tên Clark Quay bên bờ sông, nơi đồng thời là trung tâm của thành phố với những tòa cao ốc kỳ vĩ, những ngân hàng hiện đại. Tại đây, còn có một viện bảo tàng được coi là ngoạn mục nhất Châu Á, giới thiệu lịch sử vùng Đông Nam Á dưới dạng rất hấp dẫn cho những ai quan tâm.

Du lịch trên sông với những con thuyền nho nhỏ cũng đem lại ấn tượng đẹp cho du khách. Thông thường, tàu thuyền sẽ đưa chúng ta đến tượng Merlion, biểu tượng của thành phố: một con vật huyền thoại đầu sư tử, mình cá. Trên sông nước, có thể người hướng viên địa phương sẽ kể cho chúng ta nghe một mẩu chuyện mà họ rất đỗi tự hào.

Con sông Singapore, cuối thập niên 70, còn bẩn thỉu và ô nhiễm đến mức không một thứ tôm cá nào có thể sống được ở đó. Tuy nhiên, thủ tướng Lý Quang Diệu đã quyết định thực hiện một chương trình lọc nước sông rất quy mô, khiến trong vòng 10 năm, dòng sông trở nên trong và sạch để du khách có thể du ngoạn trên thuyền.

Một đất nước với nhiều nét đặc sắc như vậy, phải chăng, có thể là cái đích cho các bạn trong những kỳ nghỉ sắp tới!

Hoàng Linh

Photos:

  • File:Esplanade by Slivester
  • File:Gateway Avenue 2, Sentosa, Aug 06 under {Copyrighted – free use}.
  • File: Boat Quay Singapore Skyline, 2012, by Chensiyuan (FSF)
  • File: Dragon and Temple. Source: Wikipedia
  • Featured Image: Panoramic view of Bishan Park, 2012, by Chensiyuan (FSF)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s