Luang Prabang, Laos

Tôi cảm thấy mình có lỗi nếu không viết về những vùng đất mà mình đã đi qua đó là Luang Prabang, một thành phố thuộc vùng miền Bắc nước Lào, ven sông Mê Kông, nơi đã để lại cho người lữ khách nhiều kỷ niệm khó phai.

Cho đến hôm nay dù đã xa Luang Prabang, nhưng dường như có điều gì canh cách trong lòng mỗi khi nhớ tới thành phố nhỏ bé và thơ mộng ấy, nơi có những người bạn mới quen mà đã thân, đón tiếp chúng tôi bằng lòng mến khách cùng niềm tự hào về một xứ Luang Prabang thanh bình và thơ mộng.

Luang Prabang  Kuang Si WaterfallsTheo bước thời gian, trước khi đặt chân đến Luang Prabang, điều duy nhất mà tôi biết Luang Prabang rất đẹp, còn đẹp thế nào thì cũng chưa thể hình dung ra nổi.

Từ trên cao nhìn xuống, Luang Prabang  hiện ra như một bức tranh màu vàng sậm của đất đồi, men theo triền đồi là những ngôi nhà sàn với nhằng nhịt những con đường mòn nối từ quả đồi này sang quả đồi khác.

Xa xa, Luang Prabang hiện ra trước mắt một màu tường trắng với mái ngói đỏ của những ngôi nhà ẩn hiện trong màu xanh của cây.

Sông Mekong từ trên cao nhìn xuống tựa như một người mẹ hiền đang uốn lượn ấp ủ và bồi đắp cho thành phố nhỏ và những cư dân của những bộ tộc Lào đã sống ven theo triền sông từ thuở khai thiên lập địa.

Đến Luang Prabang vào một buổi chiều, trời nắng, nhiệt độ ngoài trời khoảng hơn 30 độ C. Sân bay Luang Prabang nhỏ xíu, có lẽ chỉ đủ để chứa khách ngồi đợi cho hai chuyến bay nhỏ tại cùng một thời điểm. Ở Luang Prabang không có taxi, chỉ có xe túc túc, lambro và những xe tự chế với hai hàng ghế sau thùng xe dùng để chở khách.

Từ sân bay Luang Prabang vào thành phố chỉ khoảng hơn 3 cây số với  con đường lại đầy bụi mờ, một vài chiếc xe máy và những chiếc xe bụi bặm trông giống những anh chàng phong trần bụi phủi hơn là hào hoa lãng tử.

Nhìn về lịch sử, Luang Prabang có tên là Mường Xưa (Muang Swa), được đặt theo tên quốc vương Khun Xua, người sáng lập ra vương quốc Lan Xang vào thế kỷ thứ 8. Sau đó thành phố được đổi tên là Xieng Dong Xieng Thong trong suốt thời gian vương quốc này bị người Thái cai quản, rồi sau đó là Luang Prabang vào thế kỷ thứ 14. Prabang là tên của pho tượng phật bằng vàng ròng mà đức vua Fa Ngum trị vì trong những năm 1354 – 1372 được người cha vợ gốc Khơ Me gửi tặng năm 1354.

Luang Prabang Haw Kham PalaceLuang Prabang có nghĩa là thành phố hoàng gia của Prabang. Chính vì có truyền thống về văn hoá và lịch sử, cho nên cảm tưởng đầu tiên của người lữ khách là một thành phố có nhiều nét văn hoá độc đáo mà không phải thành phố nào cũng có được, với những ngôi chùa cổ dát vàng, cung điện hoàng gia nguy nga với nét kiến trúc độc đáo.  Nếu bạn là người lãng mạn hay mơ mộng về những ngôi nhà như trong cổ tích thì quả thực Luang là nơi để bạn thực hiện giấc mơ của mình.

Những ngôi nhà tại Luang không được xây quá 2 tầng. Khi xây nhà, hoặc dù chỉ là sửa tường rào xung quanh nhà, chủ nhà phải xin phép Cơ quan đại diện của UNESCO bảo vệ các di tích lịch sử.

Những ngôi nhà ven các trục đường chính ở Luang Prabang hầu hết đều được sơn màu trắng hoặc vàng nhạt, mang dáng dáp kiến trúc Pháp với mái ngói đỏ tươi.

Không ít những khách sạn có mái che được trang trí thành nhiều lớp, giống như vẩy của những chú cá không lồ, rất duyên dáng nép mình bên những hàng cây xanh mướt. Khách sạn ở Luang Prahbang không đồ sộ, mà nho nhỏ, và thanh lịch. Bao quanh các ngôi nhà và khách sạn thường là những khu vườn rộng rãi đầy hoa, với tường rào màu trắng và cổng màu xanh.

Ở Luang Prabang có cái gì đó nhã nhặn và duyên dáng đến mức tôn thờ. Nhà của người dân trong các bản thường là nhà sàn, xung quanh nhà là những hàng rào làm bằng những thanh gỗ nhỏ và mảnh dẻ. Ở Luang Prabang, dường như hàng rào chỉ để làm cho ngôi nhà đẹp thêm chứ không phải vì để chống trộm hay phân định ranh giới.

Những ngôi nhà ở Luang Prabang trước cửa thường được tô điểm bởi hoa giấy màu trắng hay màu đỏ rực rỡ. Hoa giấy rất hợp với mảnh đất này, vì đất khô và nóng rất thích hợp nhất để loài hoa này phát triển. Ngoài hoa giấy, trước cửa các ngôi nhà còn trồng những chậu hoa thược dược và hoa cẩm chướng, những loại hoa mà giờ không còn nhiều ở Việt Nam.

Luang Prabang còn là một trung tâm tôn giáo. Người Lào theo đạo Phật và sùng kính các nhà sư. Nếu bạn thức dậy vào khoảng tầm 6 giờ sáng, bạn sẽ bắt gặp từng đoàn nhà sư áo vàng chân đất đi quanh phố để nhận cơm cúng của người dân. Mỗi nhà sư mang theo một hộp đựng đồ ăn, từng người dân quỳ bên đường sẽ dâng cơm và đồ ăn cho từng nhà sư. Người dâng cơm là các phụ nữ, già có, trẻ có, họ dâng cơm và chắp tay vái tạ nhà sư.

Một ngày nhà sư dùng hai bữa cơm, bữa sang là cơm người dân cúng. Buổi chiều, người dân lại nấu cơm mang lên chùa và dâng lên sư, lần này thì các nhà sư không phải đi vòng quanh thành phố để nhận cơm dâng nữa.

Các vị sư ngoài việc ở chùa cầu nguyện thì vẫn đi học bình thường. Trong bất kỳ dịp quan trọng nào đối với đời sống tâm linh của mình, người dân Lào đều mời các nhà sư đến cúng và làm lễ.

Tôi may mắn được chứng kiến một lễ tân gia của người Lào. Gia chủ mời khoảng 20 nhà sư đến làm lễ từ sáng sớm, các nhà sư tay cầm một sợi dây dài và cùng đọc kinh cầu nguyện hơn 2 tiếng. Lễ vật trong lễ tân gia là hoa cúc vàng, xơm xôi, các lễ vật khác được gói bọc trong những tờ giấy bóng kính màu vàng. Các đồ lễ vật được tự tay chủ nhà gói bọc và chuẩn bị. Trong khi các nhà sư đọc kinh để trừ tà ma và cầu may mắn cho gia chủ, thì bản thân gia đình gia chủ và những khách mời cũng ngồi xung quanh các nhà sư đọc kinh theo, và cùng vái tạ.Luang Prabang Monks Alm at Dawn

Kết thúc buổi lễ, vị sư vẩy nước xung quanh nhà để đem lại cát lợi cho gia chủ và dung sợi dây buộc xung quanh ngôi nhà mới để trừ tà ma. Sau đó, các nhà sư được mời cơm riêng và khi về được nhận những lẽ vật từ gia chủ. Kế đó, gia chủ làm lễ buộc chỉ tay. Tất cả mọi người cùng cầu nguyện và cùng buộc chỉ vào tay của hai vợ chồng chủ nhà và cầu chúc họ những điều may mắn.

Người dân Lào hiền lành chân thật và thích vui chơi ca hát. Sau lễ tân gia, khách mời và chủ nhà cùng nhau múa điệu Lăm vông đến tận 11 giờ tối. Nếu bạn có dịp đến Muang Xwa By Night, một sàn nhảy tại Luang Prabang thì có thể cảm nhận ngay được người Lào ưa ca hát.

Đến sàn nhảy là một sinh hoạt văn hoá quen thuộc của người Lào. Tại sàn nhay, mọi người cùng nhảy những điệu truyền thống của người Lào như Lăm Vông và Lăm Tơi.

Ở Luang Prabang có khoảng 20.000 người dân đang sinh sống, với khoảng 12 dân tộc khác nhau. Tiếng Lào, tiếng Thái Lan và tiếng Thái của người dân tộc miền Tây Bắc Việt Nam giống nhau đến 70%. Ở Lào, người ta thường coi các chương trình truyền hình của Thái, còn đài truyền hình của Lào thì lại được coi là truyền hình “địa phương”, chỉ có người già và người đang học tiếng Lào coi.

Ngoài người Hoa, người Việt hiện cũng đang là một cộng đồng dân cư lớn tại Luang, với khoảng hơn 100 hộ dân Việt kiều đang sống tại thành phố này và khoảng 30 du học sinh đang học tiếng Lào, chủ yếu các em đến từ Sơn La, Điện Biên. Người Việt ở Luang Prabang không nhiều, cho nên cả thành phố dường như mọi người đều biết hết nhau, và người ta có thể chỉ ra được ngay người này người kia nhà ở đâu và đang làm gì.

Đến Luang Prabang, tuyệt vời nhất là ngắm hoàng hôn bên sông Mê Kông từ mỏm đá bên chùa Phật Tích, một ngôi chùa Việt được xây dựng từ thế kỷ thứ 15.Buddhist Temple at Royal Place in Luang Prabang

Tiếp đó là đi dạo chợ đêm và muộn hơn chút nữa thì cùng cả nhóm leo núi Phousi ngắm trăng. Nếu lên Phousi vào buổi chiều, điều tuyệt vời nhất là tôi có thể ngắm trọn cả Luang Prabang trong mắt mình. Một bên của núi Phousi là cung điện hoàng gia tráng lệ nằm ven một dải sông Mekong đang uốn lượn, bên kia là dòng Nậm Khan, nơi vẫn hay diễn ra các lễ hội đua thuyền khi bắt đầu mùa mưa đến. Cách xa Luang một chút là thác Kuang Xi và thác Xe, mỗi mùa mưa đến nơi đây là những bức tranh đá nước và cây đẹp tuyệt vời.

Nếu có ai hỏi tôi,  Luang Prabang có nét gì đẹp, xin được trả lời, yêu nét dịu dàng và thành thật của cư dân thành phố này. Một vài ngày ở Luang Prabang chưa đủ để khám phá hết vẻ đẹp của thành phố, nhưng tôi không lấy gì làm vội vàng, vì tôi sẽ trở lại nơi đây có lẽ chắc cũng không lâu lắm đâu.

Luang Prabang sẽ không phù hợp cho những người du khách nếu muốn tìm đến chỉ để nghỉ ngơi và thư giãn, nhưng nếu với những người ưa tìm hiểu thì Luang Prabang sẽ là điểm đến không thể thiếu trong hành trình Đông Nam Á của người lữ khách.

Khi tôi mới đặt chân đến Luang Prabang, mênh mang trong tôi là nỗi nhớ Hà Nội, và khi về lại Hà Nội, mênh mang trong tôi là nỗi nhớ Luang Prabang.

Luang Prabang, hẹn ngày gặp lại.

 Luang Prabang, Laos 09/04 by AV Travel | Blog Talk Radio.

                                                                   Mai Thủy

Photos:
– Monks collecting alms (in the form of sticky rice), at dawn, in Luang Prabang, North of Laos, 2009, Benh Lieu Song.
– The “Haw Kham” or Laotian royal palace at Luang Prabang, Laos was constructed in 1904 during the French colonial period for the use of king Sisavang Vong and his family, 2009, Aliie Caulfied.
– Vat Sen Pagoda in Luang Prabang, 2007, Alcyon.
– Kuang Si waterfalls, in the south of Luang Prabang, Laos. This panorama is made from 13 shots and has a 246° field of view, 2009, Benh Lieu Song
– Buddhist temple at Royal Palace in Luang Prabang, Laos, 2008, Budgiekiller
Featured image: Reclining Buddha at Phousi Hill, 2004, Epstein.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s